1979-1997
Thơ tặng
chẳng có gì quí giá đâu
chỉ là bài thơ đem tặng
lời ấp úng lời vòng vo
như giấy hoa gói một lời khó nói
chẳng có gì bí hiểm đâu
chỉ là chữ là câu là chấm phết
chỉ là giấy chỉ là mực
nhân lúc một mình viết chơi
cũng chẳng có gì cao siêu
chỉ là ý riêng mình thích
không vần không điệu không niêm luật
người dưng không nhận nên còn đây
Tặng
cô giáo
Tấm bảng đen chữ nhật
Mảng sân trường hình vuông
Một căn phòng ẩm chật
Mấy cuộc đời đóng khuôn
thời gian
Lâu rồi không nhớ mày còn đó
Tao sống tàng tàng như cây cỏ
Ngủ thức thở ăn đi đứng ngồi
Cái sống sinh vật không gì khó
học trò
Hai năm, năm năm, mười năm, “thấy cô vẫn vậy”
Mười lăm năm, mười tám năm, “cô không thay đổi nhiều”
Ừ, cô như tre, già thì mốc đi chứ có gì thay đổi.
Còn em, xưa là măng, nay thành tre, cô không nhận ra.
Chuyện tình
câu chuyện này buồn
vì trong hai người tôi là người biết
tôi muốn gì
mà cậu em không biết
cậu em muốn gì
trong hai người tôi là người hiểu
tôi có lỗi gì
và cậu em không hiểu
cậu em có lỗi gì
câu chuyện này
buồn
với tôi
bởi vì với cậu em
một ngày kia
chuyện hoá ra buồn cười.
Người mẫu
Cởi tóc tơ
Cởi thịt da
Cởi hết tâm hồn
cô gái trần truồng
trong ánh phản quang
lóe sáng da thịt
lóe sáng tóc tơ
lóe sáng một cõi mờ mịt
nguyên sơ
Bầu Trời
hồng hộc sãi cánh ngàn dặm dài – loài chim sẻ không mơ tưởng nỗi
hồng hộc cũng không mơ tưởng nỗi giấc mơ lòai sẻ cắc củm tha về
hồng hộc bay
chim sẻ bay
và
bầu trời đủ rộng cho mọi ước mơ bay
Chị
lẳng lặng chị sống một đời
có vui buồn, có ghét giận yêu thương
có đêm day trở, có ngày ngóng trông mơ mộng
có danh phận, có tài năng
có một mái nhà đầy người thân, chỉ không có một mối tình
lẳng lặng chị sống một đời
nhìn mình dậy thì má đỏ au tâm hồn thắm biếc
mỗi tháng thấy kinh mỗi xuân về mừng tuổi
rồi tóc đen thưa dần, má hóp thâm, chợt biết thương mình
lẳng lặng chị sống một đời ...
vượt qua mình ...
rồi lại vượt qua mình.
đêm ngủ ở cồn
Ngủ ở cồn như ngủ trong nôi
Chiếc nôi đu đưa giữa lòng sông mẹ
Thức ru, giòng sông trôi lặng lẽ
Ngủ đi, hạt cát lắng bãi bồi
Sông rộng bọc cồn như mẹ bồng con
Âu yếm cành đưa ru trái ngủ
Ngủ đi, những nhãn cam quít bưởi
Ngủ cho vị ngọt, ngủ cho ngon
Mưa đầu hôm tạnh rồi chợt đổ
Nghiêng bên này nghe sóng vỗ bên kia
Áp vào ngực sông nghe cồn thở
Nụ nứt, chồi đâm, mầm nảy ước mơ
Đêm ngủ ở cồn nghe sông thức
Nghe đất ươm hương nhánh đòng đòng
Nghe con nước khi ròng khi lớn
Ru đời xanh trong chiếc nôi cồn
người đưa qua sông
Vượt sông Tiền, sóng cuộn phù sa
Bờ xanh gần tiếp bờ xanh xa
Qua cù lao đến cù lao nữa
Nước mênh mông tiếp trời bao la
Người đưa người qua sông lặng im
Sông thì dài mà ngắn thời gian
Ngàn lời nói lộng bay theo gió
và tàn theo nắng lóa chiều hôm
Người đưa người không nói chia tay
Một câu đi bình an nhắc hoài
Giã biệt sông Tiền, thôi giã biệt
Không thể không đi, không thể về
vườn cam
Em muốn cầm tay anh đưa đi
Đất vườn im, rợp cành, rười rượi mát
Em muốn cầm tay anh dắt
Thần tiên nào hơn lạc lối vườn cam
Mời anh,vị ngọt đất cù lao
Đậm đà phù sa sông Hậu
Mặn mòi mồ hôi ấp ủ
The cay mưa nắng đọng vai người
Em muốn cùng anh chia đôi
Trái đầu mùa đang hườm hườm chín
Em muốn cùng anh chung uống
Sông quê trong đục vẫn ngọt lành
Mời anh, đi chơi vườn xanh
Một thời: buồn, vui, tuổi trẻ
Mời anh cùng em bước nhẹ
Mời anh năm tháng cuộc đời
nổi niềm riêng
Tôi gói lại nỗi đau của mình
và bình thản mở tung cánh cửa
Nắng ùa vào rạng rỡ
Lẽ nào ngày đẹp trời tôi không vui?
Tôi dấu nỗi đau trong nụ cười
Soi gương ,sọan bài, lên bục giảng
Mắt trẻ thơ nhìn tôi long lanh sáng
Nỡ nào để lụy đến cỏ hoa?
Tôi dấu nỗi đau trong bài ca
Khua guốc nhịp vang trên đường phố
Quanh tôi ai cũng từng cười từng khóc
Lạ lùng gì nỗi đau riêng một người?
Tôi có một nỗi đau
Ngày mỗi ngày, cùng mọi người, tôi chia sẻ
Điện, nước, khí trời ô nhiễm...
Riêng một nỗi đau...đau lấy một mình
ngọn đèn
Đừng giận tôi ,ngọn đèn
soi bóng tôi trên vách
Tôi nhìn tôi mà trách
Lâu lắm rồi, đã̃ quên ?
Đừng giận tôi, cây viết
buông xuống, lại cầm lên
Chập chờn giữa bóng đêm
trang lòng còn để trắng
Đừng giận tôi, nước mắt
gạt rồi lại trào ra
Đên từng đêm thức giấc
Một mình với bao la
Hai người đàn bà
Tin truyền qua điện thoại.
Mất bốn giờ sáng nay.
Cái gì? Ai gọi đó?
Tôi, vợ anh ấy. Tôi biết rằng anh ấy yêu cô.
Khoan. Chị đừng gác máy.
Tiếng khóc thầm truyền qua điện thoại.
Tiếng nấc kềm lại bên kia đầu dây.
Chị, vợ anh ấy? Chị biết rằng anh ấy yêu tôi?
Anh ấy mất rồi. Bốn giờ sáng nay.
Phòng ướp xác lạnh quá. Tôi không biết làm gì.
Chị, chị là vợ anh ấy?
Sao chị biết là anh ấy yêu tôi?
Tôi biết.
Anh ấy mất rồi. Bốn giờ sáng nay.
Khoan. Xin chị đừng gác máy.
Tiếng khóc thầm truyền qua điện thoại.
Anh ấy mất rồi.
Bốn giờ sáng nay.
BIA ÔM
Anh nâng ly kề môi em bảo uống
Uống đi - Không say làm sao em hiểu anh?
Làm sao hiểu làm đàn ông
nhục như thế nào.
Em nâng ly kề môi em bảo uống
Uống đi - Không say làm sao anh tin em?
Làm sao tin làm đàn bà
nhục như thế nào
NỖI BUỒN
Trong ác mộng của em anh say mèm
ngã gục trong lòng em mà khóc
tuyệt vọng
Em ôm anh trong vòng tay nhẹ như bong bóng
buồn đến không lời - vì em
không say
Ước gì em cũng có thể say
có thể khóc và dám ngã vaò vòng tay
người nào đó
Ước gì một lần nào đó
anh tỉnh táo ôm em trong tay, trong mơ
cũng được
em gục vào ngực
anh khóc như anh khóc
bất lực, vô vọng, buông xuôi.
Anh sẽ biết thế nào cơn giận cuồng điên phải nén lại
nỗi buồn đặc quánh không lối thoát ra bằng âm thanh , ngôn từ.
Anh có thể cảm nhận được sự nhẹ tênh bong bóng
em trong tay anh chỉ là hơi là khoảng trống
là số không
Em có́ thể sẽ hiểu nỗi tuyệt vọng cùn đường,
giới hạn củ̉a sức người , nỗi bất lực.
Và anh sẽ biết
nỗi buồn
người đàn bà buồn.
Cảm xúc
Hồi đó giữa đồng hoang đốt lửa
nấu nồi cơm Thạch Sanh hát bài ca chém Chằn
Công chúa ơi đàn kêu tang tích tịch
Tích tịch tình tang khuấy động hoang vu
Trăng sao một bầu rượu một bầu
Thênh thang gió và đêm lồng lộng
Ta vãi thời gian như nông dân sạ lúa
tưởng mình gieo gì gặt nấy. Lúa nẩy mầm cỏ cũng mọc lên.
Dào dạt dào, sông vỗ ngộp hồn thơ
Sãi tay ngược dòng thách thức thời gian tới
Đâu biết mình là cá, tôm, thuồng luồng, hà bá,
hay bọt bèo, chiếc lá lênh đênh.
Hồi đó giữa đồng hoang đốt lửa
Bập bùng huyền thọai, mơ ước hoang đường
người hoà tan hay đất trời ngưng tụ.
Trăng loãng, sông không bờ, sao rụng, gió triền miên.
Chủ nhật
Cánh quạt máy quay. Rèm cửa sổ đỏ. Chào bà, mời bà ngồi chơi.
Bản nhạc du dương. Hi-fi stereo. Dạ, thưa bà. New-brand
Bây giờ tôi không bận. Sáng chủ nhật mà. Thưa bà, tôi nghe đây.
Không hề chi đâu. Tôi hiểu. Xin bà cứ thật lòng.
(Sẽ phải lau sàn nhà. Sau đó giặt áo. Rồi đi chợ.) Dạ, bà cứ nói.
Cuộc sống ổn thôi. Đâu sẽ vào đấy. Bà nói phải, cái gì rồi cũng qua đi.
Tôi sẽ đi chơi. Đà Lạt Vũng Tàu. Phải, thưa bà. Trời Sài Gòn nóng quá.
(Trưa tranh thủ gội đầu. Chiều làm thức ăn. Buổi tối… ) À, thưa bà…
Ừ, hoa tàn rồi. Tôi sẽ thay. Cám ơn bà đã đến chơi
Ô. Chim én kìa. Dạ, khi nào rảnh bà lại đến
Cánh quạt máy vẫn quay. Rèm cửa sổ đỏ.
Khúc nhạc du dương. Chủ nhật chiều rồi.
Dậy thì
Một bữa kia mưa ngừng rơi.
Mưa ngừng rơi. Trời tạnh rồi.
Cầu vồng bắc qua bầu trời quang đãng.
Trẻ con túa ra đường chơi.
Tôi chín tuổi hay mười ba?
Tôi nhớ hình như chưa là
thiếu nữ, chưa dậy thì - có lẽ
còn là nụ, chưa là hoa.
Bữa đó mưa ngừng rơi, trời xanh,
mây trắng, gió Nồm thanh.
Tôi chạy tới cuối con đường đất đỏ
tìm một lối leo lên cầu vồng.
Mưa ngừng rơi. Mưa ngừng rơi.
Và trẻ con tuá ra đường chơi
Tôi trèo lên đỉnh cầu vồng ngủ sắc
Ngoái nhìn tuổi thơ - phía con đường đất đỏ
xa xôi.
Trăng hoang
nó cười như rồ dại
nó cười như trăng hoang.
nó biết là nó điên.
nó biết nó rồ dại.
Rồ dại cuồng điên như tiếng hú, như trăng hoang
Trăng hoang loã thể hú
gợi tình
Yêu đi.
Yêu em đi.
nó biết mình cuồng si.
nó biết mình tuyệt vọng.
tuyệt vọng
cuồng si.
nó cười. Trăng man dại.
Trăng hoang. Trăng cuồng si.
TIẾNG VỌNG TRONG ĐÊM
Xào… xạc xào…
Đừng. Cánh cửa sổ. Đừng đóng lại.
Ụn ụn… tin tin… vèo. Vút.
Đêm nay… Chúa giáng sinh xuống lề đường.
Ào… ào…. Hây ! Hô !
Hây - hô ! Dream đua. Angel đua. Lại thêm Love.
Đừng nói lời thì thầm. Em không thể
chết trong đêm. Em không thể
chết trong mưa. Chuông đồng hồ gõ
một tiếng gọn bân.
Mày giết tao đi. Thà mày giết tao đi.
Bước chân bực bội gã con trai mới lớn dẫm dọc hành lang
chung cư.
Lại ụn ụn… vèo vèo… vút.
Đừng khóc. Tôi không thể
dỗ tôi. Con thằn lằn tặc lưỡi
Tôi không thể
đừng khóc. Chuông đồng hồ gõ
hai tiếng gọn bân.
Ớ… uơ … quớ… ơ… ớ… ươ…
Ác mộng. Con ma nào đè tôi, chặn họng
lưỡi líu lại nghẹn ngào tiếng u ơ.
Quơ… ươ… ơ… ớ !
Nghẹn ngào tôi khóc.
Nghẹn ngào tôi khóc trong mơ.
Ký túc xá
Buổi sáng cánh cửa thông sang phòng ăn mở ra
Suchen mỉn cười – chào em buổi sáng
Gối chăn đùn vô góc, chiêm bao cuộn tròn lại
tôi ngồi bó gối trên giường ngó bốn bức tường
trắng tinh
Chiếc radio mở suốt đêm văng vẳng khúc nhạc đồng quê
gã cao bồi than thở thiếu một mái nhà và người yêu đã ra đi
hồi hôm hình như gã say khi tôi mơ chuyện xuyên cánh đồng bông vạn thọ
hái một ôm đầy hoa vàng rực chọi từng cái vào bốn bức tường
trắng tinh
Còn vương vãi trên sàn mấy bông cúc dại nhụy đã khô cánh đã rụng
- tôi hái từ thưở ven đường cỏ còn xanh -
những sợi tóc đen rơi xuống sàn nằm sóng soãi
tôi điểm trang chải đầu soi chân dung trên bốn bức tường
trắng tinh
Nếu ban mai vén tấm màn trắng bệch
sẽ hiện ra bên ngoài khung cửa sổ kia bầu trời trắng mây
và nếu nhắm mắt lại đừng nhìn bàn ghế truyền hình máy tính
sẽ chỉ còn quanh tôi bốn bức tường
trắng tinh
Cánh cửathông sang phòng ăn lại mở ra
Suchen mời tôi ăn sáng – Sữa nhé? Hay café?
Tờ báo hàng ngày trải trên bàn ăn thời khoá biểu hàng tuần dán trên cửa tủ lạnh
Tôi bó gối ngồi nhìn tôi giữa bốn bức tường
trắng tinh
Cuối cùng
Cuối cùng tô đã đứng trước cánh cửa nhà anh
hai mươi năm sau lần cuối cùng tôi đứng trước cánh cửa nhà anh đóng kín
không cần gõ vì tấm giấy niêm phong trên cánh cửa nói rằng anh đã đi xa rồi
không một lời từ giã không có lối quay về và cũng không biết nơi sẽ đến hoặc có đến được nơi nào không.
Cuối cùng tôi đã gõ lên cánh cửa nhà anh
sau hai mươi năm giận hờn tha thứ yêu thương oán hận nhung nhớ lãng quên chờ mong thất vọng mừng tủi buồn vui ngậm ngùi – nói chung tất cả những tình cảm mà người ta có thể có trong khoảng hai mươi đến bốn mươi tuổi của một đời người.
Người mở cánh cửa ra là vợ của anh
Tôi đoán vậy. Và dù chị chưa từng gặp tôi chắc cũng đoán được tôi là ai
có thể ngay khi cánh cửa mở ra hay năm phút trước đó hay ngày hôm qua – sau cú điện thoại – hoặc mười mấy năm trước thưở anh và chị mới quen nhau.
Tôi không biết người đàn ông giữ bí mật mối tình đầu như thế nào.
Cuối cùng tôi bước qua cánh cửa vào nhà anh
sau hành trình lòng vòng xa xôi trên thế giới rộng lớn này – không phải để tìm anh – nhưng quả thật là
khởi bước chân ra đi tôi biết cuối cùng tôi gặp anh.
Giòng sông Iowa
Chiều chiều chim vịt kêu chiều
và bơi nhởn nhơ trên giòng sông Iowa
chiếc cầu bắc ngang sông đeo bảng áo thị:
Người chết đuối mới nhất nhảy qua cầu này đầu mùa hè.
Chiều chiều chim vịt kêu chiều
và vỗ cánh bay xuôi dòng sông Iowa
chiếc bóng rơi xuống mặt sông không chìm được
đáy sông mây trôi hoài bầu trời bàng bạc mênh mông
Chiều chiều chim vịt kêu chiều
và mịt mù tăm dạng suốt dòng sông Iowa
chiếc túi xách tay chiếc rương kéo lê trên mặt tuyết
bao giờ gặp lại – biết bao giờ hở đàn chim vịt trót thân quen?
Trong viện bảo tàng New York
Nhỏ nhẹ
dịu dàng
lời nước
hay lời đá
hay lời thiên thu
miên man
mượt mà
trong vắt
triền miên chảy
trong cõi vô cùng
Bóng lướt qua
bước chân trở lại
đứng
ngồi
lặng yên
Giá như
suốt đời
ta ngồi đây
lắng nghe
khúc hoà ca
đá và nước
Thanh thản
bình an
thấm đẫm
lòng ta
mát rượi
Vũ trụ bao la
hạnh ngộ
là duyên
chia ly
là phận
khoảnh khắc tương phùng
thiêng liêng
Rồi từ nay
trong món quà thời gian
còn lại ít ỏi
ta để dành
lòng ta
cho đá và nước
hoà ca.
Người đàn bà viết văn
Mỗi người đều có phòng ngủ và phòng làm việc riêng
nhưng Suchen và tôi dùng chung phòng tắm
Có lần chị mở cửa phòng tắm gặp tôi đang trần truồng đứng trước gương.
Xin lỗi.
Nhiều lần tôi gặp chị trong phòng tắm đang điểm trang
nhuộm tóc xoa nắn những vết nhăn. Đừng tiết lộ nhé. Bí mật đàn bà.
Chúng tôi cũng xài chung nhà bếp
Đội khi quá nửa đêm tôi vô bếp rót cho mình ly nước
gặp chị đang ngồi bên bàn với tách trà và quyển sách trong tay.
Tôi không biết
tại sao bằng cách nào từ bao giờ
người đàn ông mình ôm ấp suốt hai mươi năm trở thành
người đàn ông xa lạ dưới mái nhà mình trên giường mình
trong thân thể mình
Tôi không biết
tại sao bằng cách nào từ bao giờ
người đàn ông mình từng yêu say đắm và đánh đổi tất cả
những mong phó thác trọn cuộc đời không còn hiểu mình nữa hay chưa từng hiểu mình.
Chị đã viết quyển sách đoạt giải thưởng quốc gia Singapore về người đàn bà
chị cũng có một người đàn ông khác làm bạn trong nhiều năm sau khi ly dị
chị có hai người contrai đã trưởng thành đang du học hay lang bang ở châu Âu hay Bắc Mỹ
Chị có phong cách xã giao hoạt bát dáng người Á Đông nhỏ nhắn giọng nói thong thả phát âm rõ ràng và tiếng cười giòn thành chuỗi kết thúc bằng vài tiếng nấc nhho nhỏ nén vào trong
Buổi sáng có một chàng trai đến ngồi bằng trước cửa phòng chị
Tôi mở cửa phòng tôi lượm tờ báo hàng ngày và chào anh ta trước khi thời tiết đột ngột chuyển sang mùa đông ngày nào anh ta cũng theo chị ra công viên tập Thái cực quyền.
Sau cơn bão tuyết cỏ bị vùi lấp hết cây cũng phải dang cành khô đỡ phụ tuyết rơi suốt ngày đêm.
Chị sắp xếp hành lý đi về phương nam còn chàng trai thì không ai thấy nữa.
Xe điện ngầm ở New York
Thiên hạ ùn ùn ùn dồn lại
Đoàn xe rầm rầm rầm tới
Thiên hạ ùn ùn ùn tuôn ra
Đoàn xe rầm rầm rầm chạy
Thiên hạ ùn ùn ùn dồn lại
Đoàn xe lại rầm rầm rầm tới
Thiên hạ lại ùn ùn ùn ra vô
Tôi cũng ùn ùn ùn theo thiên hạ
Đoàn xe lại rầm rầm rầm chạy đi.
Đoàn xe rầm rầm rầm tới rồi chạy
Thiên hạ lặng im – mở ra quyển sách hay tờ báo
Người đứng người ngồi người ngủ
Thiên hạ lặng im – không thể nói năng gì trong tiếng
Đoàn xe chạy rầm rầm rầm
Thiên hạ lặng im trong đoàn xe rầm rầm rầm chạy
Đoàn xe chạy rầm rầm rầm trong đường ó6ng tối om
Những ó6ng đường sâu hun hút phía dưới
thành phố Nữu Ước – Thiên hạ lặng im
Trong đoàn xe rầm rầm rầm chạy.
Little Sài Gòn
Xin đưa tôi lên núi – đỉnh nào cao nhất
chỗ nào nhìn ra được Thái Bình Dương
Đường xe lên núi – đường ngoạn cảnh
quanh co đèo dốc chập chùng rừng thông
Xin đưa tôi lên núi – đỉnh nào cao nhất
chỗ nào nhìn ra được Thái Bình Dương
Nửa đường lên núi tuyết ngập trắng phau
bánh xe phải có xích – luật định như vậy.
Xin đưa tôi lên núi – đỉnh nào cao nhất
chỗ nào nhìn ra được Thái Bình Dương
Chót đường lên núi – bảng cấm và thanh chắn
đường đón – quá ranh giới này không an toàn
Xin đưa tôi lên núi – đỉnh nào cao nhất
chỗ nào nhìn ra được Thái Bình Dương
Mời đọc thêm những bài thơ mới làm
chẳng có gì quí giá đâu
chỉ là bài thơ đem tặng
lời ấp úng lời vòng vo
như giấy hoa gói một lời khó nói
chẳng có gì bí hiểm đâu
chỉ là chữ là câu là chấm phết
chỉ là giấy chỉ là mực
nhân lúc một mình viết chơi
cũng chẳng có gì cao siêu
chỉ là ý riêng mình thích
không vần không điệu không niêm luật
người dưng không nhận nên còn đây
Tặng
cô giáo
Tấm bảng đen chữ nhật
Mảng sân trường hình vuông
Một căn phòng ẩm chật
Mấy cuộc đời đóng khuôn
thời gian
Lâu rồi không nhớ mày còn đó
Tao sống tàng tàng như cây cỏ
Ngủ thức thở ăn đi đứng ngồi
Cái sống sinh vật không gì khó
học trò
Hai năm, năm năm, mười năm, “thấy cô vẫn vậy”
Mười lăm năm, mười tám năm, “cô không thay đổi nhiều”
Ừ, cô như tre, già thì mốc đi chứ có gì thay đổi.
Còn em, xưa là măng, nay thành tre, cô không nhận ra.
Chuyện tình
câu chuyện này buồn
vì trong hai người tôi là người biết
tôi muốn gì
mà cậu em không biết
cậu em muốn gì
trong hai người tôi là người hiểu
tôi có lỗi gì
và cậu em không hiểu
cậu em có lỗi gì
câu chuyện này
buồn
với tôi
bởi vì với cậu em
một ngày kia
chuyện hoá ra buồn cười.
Người mẫu
Cởi tóc tơ
Cởi thịt da
Cởi hết tâm hồn
cô gái trần truồng
trong ánh phản quang
lóe sáng da thịt
lóe sáng tóc tơ
lóe sáng một cõi mờ mịt
nguyên sơ
Bầu Trời
hồng hộc sãi cánh ngàn dặm dài – loài chim sẻ không mơ tưởng nỗi
hồng hộc cũng không mơ tưởng nỗi giấc mơ lòai sẻ cắc củm tha về
hồng hộc bay
chim sẻ bay
và
bầu trời đủ rộng cho mọi ước mơ bay
Chị
lẳng lặng chị sống một đời
có vui buồn, có ghét giận yêu thương
có đêm day trở, có ngày ngóng trông mơ mộng
có danh phận, có tài năng
có một mái nhà đầy người thân, chỉ không có một mối tình
lẳng lặng chị sống một đời
nhìn mình dậy thì má đỏ au tâm hồn thắm biếc
mỗi tháng thấy kinh mỗi xuân về mừng tuổi
rồi tóc đen thưa dần, má hóp thâm, chợt biết thương mình
lẳng lặng chị sống một đời ...
vượt qua mình ...
rồi lại vượt qua mình.
đêm ngủ ở cồn
Ngủ ở cồn như ngủ trong nôi
Chiếc nôi đu đưa giữa lòng sông mẹ
Thức ru, giòng sông trôi lặng lẽ
Ngủ đi, hạt cát lắng bãi bồi
Sông rộng bọc cồn như mẹ bồng con
Âu yếm cành đưa ru trái ngủ
Ngủ đi, những nhãn cam quít bưởi
Ngủ cho vị ngọt, ngủ cho ngon
Mưa đầu hôm tạnh rồi chợt đổ
Nghiêng bên này nghe sóng vỗ bên kia
Áp vào ngực sông nghe cồn thở
Nụ nứt, chồi đâm, mầm nảy ước mơ
Đêm ngủ ở cồn nghe sông thức
Nghe đất ươm hương nhánh đòng đòng
Nghe con nước khi ròng khi lớn
Ru đời xanh trong chiếc nôi cồn
người đưa qua sông
Vượt sông Tiền, sóng cuộn phù sa
Bờ xanh gần tiếp bờ xanh xa
Qua cù lao đến cù lao nữa
Nước mênh mông tiếp trời bao la
Người đưa người qua sông lặng im
Sông thì dài mà ngắn thời gian
Ngàn lời nói lộng bay theo gió
và tàn theo nắng lóa chiều hôm
Người đưa người không nói chia tay
Một câu đi bình an nhắc hoài
Giã biệt sông Tiền, thôi giã biệt
Không thể không đi, không thể về
vườn cam
Em muốn cầm tay anh đưa đi
Đất vườn im, rợp cành, rười rượi mát
Em muốn cầm tay anh dắt
Thần tiên nào hơn lạc lối vườn cam
Mời anh,vị ngọt đất cù lao
Đậm đà phù sa sông Hậu
Mặn mòi mồ hôi ấp ủ
The cay mưa nắng đọng vai người
Em muốn cùng anh chia đôi
Trái đầu mùa đang hườm hườm chín
Em muốn cùng anh chung uống
Sông quê trong đục vẫn ngọt lành
Mời anh, đi chơi vườn xanh
Một thời: buồn, vui, tuổi trẻ
Mời anh cùng em bước nhẹ
Mời anh năm tháng cuộc đời
nổi niềm riêng
Tôi gói lại nỗi đau của mình
và bình thản mở tung cánh cửa
Nắng ùa vào rạng rỡ
Lẽ nào ngày đẹp trời tôi không vui?
Tôi dấu nỗi đau trong nụ cười
Soi gương ,sọan bài, lên bục giảng
Mắt trẻ thơ nhìn tôi long lanh sáng
Nỡ nào để lụy đến cỏ hoa?
Tôi dấu nỗi đau trong bài ca
Khua guốc nhịp vang trên đường phố
Quanh tôi ai cũng từng cười từng khóc
Lạ lùng gì nỗi đau riêng một người?
Tôi có một nỗi đau
Ngày mỗi ngày, cùng mọi người, tôi chia sẻ
Điện, nước, khí trời ô nhiễm...
Riêng một nỗi đau...đau lấy một mình
ngọn đèn
Đừng giận tôi ,ngọn đèn
soi bóng tôi trên vách
Tôi nhìn tôi mà trách
Lâu lắm rồi, đã̃ quên ?
Đừng giận tôi, cây viết
buông xuống, lại cầm lên
Chập chờn giữa bóng đêm
trang lòng còn để trắng
Đừng giận tôi, nước mắt
gạt rồi lại trào ra
Đên từng đêm thức giấc
Một mình với bao la
Hai người đàn bà
Tin truyền qua điện thoại.
Mất bốn giờ sáng nay.
Cái gì? Ai gọi đó?
Tôi, vợ anh ấy. Tôi biết rằng anh ấy yêu cô.
Khoan. Chị đừng gác máy.
Tiếng khóc thầm truyền qua điện thoại.
Tiếng nấc kềm lại bên kia đầu dây.
Chị, vợ anh ấy? Chị biết rằng anh ấy yêu tôi?
Anh ấy mất rồi. Bốn giờ sáng nay.
Phòng ướp xác lạnh quá. Tôi không biết làm gì.
Chị, chị là vợ anh ấy?
Sao chị biết là anh ấy yêu tôi?
Tôi biết.
Anh ấy mất rồi. Bốn giờ sáng nay.
Khoan. Xin chị đừng gác máy.
Tiếng khóc thầm truyền qua điện thoại.
Anh ấy mất rồi.
Bốn giờ sáng nay.
BIA ÔM
Anh nâng ly kề môi em bảo uống
Uống đi - Không say làm sao em hiểu anh?
Làm sao hiểu làm đàn ông
nhục như thế nào.
Em nâng ly kề môi em bảo uống
Uống đi - Không say làm sao anh tin em?
Làm sao tin làm đàn bà
nhục như thế nào
NỖI BUỒN
Trong ác mộng của em anh say mèm
ngã gục trong lòng em mà khóc
tuyệt vọng
Em ôm anh trong vòng tay nhẹ như bong bóng
buồn đến không lời - vì em
không say
Ước gì em cũng có thể say
có thể khóc và dám ngã vaò vòng tay
người nào đó
Ước gì một lần nào đó
anh tỉnh táo ôm em trong tay, trong mơ
cũng được
em gục vào ngực
anh khóc như anh khóc
bất lực, vô vọng, buông xuôi.
Anh sẽ biết thế nào cơn giận cuồng điên phải nén lại
nỗi buồn đặc quánh không lối thoát ra bằng âm thanh , ngôn từ.
Anh có thể cảm nhận được sự nhẹ tênh bong bóng
em trong tay anh chỉ là hơi là khoảng trống
là số không
Em có́ thể sẽ hiểu nỗi tuyệt vọng cùn đường,
giới hạn củ̉a sức người , nỗi bất lực.
Và anh sẽ biết
nỗi buồn
người đàn bà buồn.
Cảm xúc
Hồi đó giữa đồng hoang đốt lửa
nấu nồi cơm Thạch Sanh hát bài ca chém Chằn
Công chúa ơi đàn kêu tang tích tịch
Tích tịch tình tang khuấy động hoang vu
Trăng sao một bầu rượu một bầu
Thênh thang gió và đêm lồng lộng
Ta vãi thời gian như nông dân sạ lúa
tưởng mình gieo gì gặt nấy. Lúa nẩy mầm cỏ cũng mọc lên.
Dào dạt dào, sông vỗ ngộp hồn thơ
Sãi tay ngược dòng thách thức thời gian tới
Đâu biết mình là cá, tôm, thuồng luồng, hà bá,
hay bọt bèo, chiếc lá lênh đênh.
Hồi đó giữa đồng hoang đốt lửa
Bập bùng huyền thọai, mơ ước hoang đường
người hoà tan hay đất trời ngưng tụ.
Trăng loãng, sông không bờ, sao rụng, gió triền miên.
Chủ nhật
Cánh quạt máy quay. Rèm cửa sổ đỏ. Chào bà, mời bà ngồi chơi.
Bản nhạc du dương. Hi-fi stereo. Dạ, thưa bà. New-brand
Bây giờ tôi không bận. Sáng chủ nhật mà. Thưa bà, tôi nghe đây.
Không hề chi đâu. Tôi hiểu. Xin bà cứ thật lòng.
(Sẽ phải lau sàn nhà. Sau đó giặt áo. Rồi đi chợ.) Dạ, bà cứ nói.
Cuộc sống ổn thôi. Đâu sẽ vào đấy. Bà nói phải, cái gì rồi cũng qua đi.
Tôi sẽ đi chơi. Đà Lạt Vũng Tàu. Phải, thưa bà. Trời Sài Gòn nóng quá.
(Trưa tranh thủ gội đầu. Chiều làm thức ăn. Buổi tối… ) À, thưa bà…
Ừ, hoa tàn rồi. Tôi sẽ thay. Cám ơn bà đã đến chơi
Ô. Chim én kìa. Dạ, khi nào rảnh bà lại đến
Cánh quạt máy vẫn quay. Rèm cửa sổ đỏ.
Khúc nhạc du dương. Chủ nhật chiều rồi.
Dậy thì
Một bữa kia mưa ngừng rơi.
Mưa ngừng rơi. Trời tạnh rồi.
Cầu vồng bắc qua bầu trời quang đãng.
Trẻ con túa ra đường chơi.
Tôi chín tuổi hay mười ba?
Tôi nhớ hình như chưa là
thiếu nữ, chưa dậy thì - có lẽ
còn là nụ, chưa là hoa.
Bữa đó mưa ngừng rơi, trời xanh,
mây trắng, gió Nồm thanh.
Tôi chạy tới cuối con đường đất đỏ
tìm một lối leo lên cầu vồng.
Mưa ngừng rơi. Mưa ngừng rơi.
Và trẻ con tuá ra đường chơi
Tôi trèo lên đỉnh cầu vồng ngủ sắc
Ngoái nhìn tuổi thơ - phía con đường đất đỏ
xa xôi.
Trăng hoang
nó cười như rồ dại
nó cười như trăng hoang.
nó biết là nó điên.
nó biết nó rồ dại.
Rồ dại cuồng điên như tiếng hú, như trăng hoang
Trăng hoang loã thể hú
gợi tình
Yêu đi.
Yêu em đi.
nó biết mình cuồng si.
nó biết mình tuyệt vọng.
tuyệt vọng
cuồng si.
nó cười. Trăng man dại.
Trăng hoang. Trăng cuồng si.
TIẾNG VỌNG TRONG ĐÊM
Xào… xạc xào…
Đừng. Cánh cửa sổ. Đừng đóng lại.
Ụn ụn… tin tin… vèo. Vút.
Đêm nay… Chúa giáng sinh xuống lề đường.
Ào… ào…. Hây ! Hô !
Hây - hô ! Dream đua. Angel đua. Lại thêm Love.
Đừng nói lời thì thầm. Em không thể
chết trong đêm. Em không thể
chết trong mưa. Chuông đồng hồ gõ
một tiếng gọn bân.
Mày giết tao đi. Thà mày giết tao đi.
Bước chân bực bội gã con trai mới lớn dẫm dọc hành lang
chung cư.
Lại ụn ụn… vèo vèo… vút.
Đừng khóc. Tôi không thể
dỗ tôi. Con thằn lằn tặc lưỡi
Tôi không thể
đừng khóc. Chuông đồng hồ gõ
hai tiếng gọn bân.
Ớ… uơ … quớ… ơ… ớ… ươ…
Ác mộng. Con ma nào đè tôi, chặn họng
lưỡi líu lại nghẹn ngào tiếng u ơ.
Quơ… ươ… ơ… ớ !
Nghẹn ngào tôi khóc.
Nghẹn ngào tôi khóc trong mơ.
Ký túc xá
Buổi sáng cánh cửa thông sang phòng ăn mở ra
Suchen mỉn cười – chào em buổi sáng
Gối chăn đùn vô góc, chiêm bao cuộn tròn lại
tôi ngồi bó gối trên giường ngó bốn bức tường
trắng tinh
Chiếc radio mở suốt đêm văng vẳng khúc nhạc đồng quê
gã cao bồi than thở thiếu một mái nhà và người yêu đã ra đi
hồi hôm hình như gã say khi tôi mơ chuyện xuyên cánh đồng bông vạn thọ
hái một ôm đầy hoa vàng rực chọi từng cái vào bốn bức tường
trắng tinh
Còn vương vãi trên sàn mấy bông cúc dại nhụy đã khô cánh đã rụng
- tôi hái từ thưở ven đường cỏ còn xanh -
những sợi tóc đen rơi xuống sàn nằm sóng soãi
tôi điểm trang chải đầu soi chân dung trên bốn bức tường
trắng tinh
Nếu ban mai vén tấm màn trắng bệch
sẽ hiện ra bên ngoài khung cửa sổ kia bầu trời trắng mây
và nếu nhắm mắt lại đừng nhìn bàn ghế truyền hình máy tính
sẽ chỉ còn quanh tôi bốn bức tường
trắng tinh
Cánh cửathông sang phòng ăn lại mở ra
Suchen mời tôi ăn sáng – Sữa nhé? Hay café?
Tờ báo hàng ngày trải trên bàn ăn thời khoá biểu hàng tuần dán trên cửa tủ lạnh
Tôi bó gối ngồi nhìn tôi giữa bốn bức tường
trắng tinh
Cuối cùng
Cuối cùng tô đã đứng trước cánh cửa nhà anh
hai mươi năm sau lần cuối cùng tôi đứng trước cánh cửa nhà anh đóng kín
không cần gõ vì tấm giấy niêm phong trên cánh cửa nói rằng anh đã đi xa rồi
không một lời từ giã không có lối quay về và cũng không biết nơi sẽ đến hoặc có đến được nơi nào không.
Cuối cùng tôi đã gõ lên cánh cửa nhà anh
sau hai mươi năm giận hờn tha thứ yêu thương oán hận nhung nhớ lãng quên chờ mong thất vọng mừng tủi buồn vui ngậm ngùi – nói chung tất cả những tình cảm mà người ta có thể có trong khoảng hai mươi đến bốn mươi tuổi của một đời người.
Người mở cánh cửa ra là vợ của anh
Tôi đoán vậy. Và dù chị chưa từng gặp tôi chắc cũng đoán được tôi là ai
có thể ngay khi cánh cửa mở ra hay năm phút trước đó hay ngày hôm qua – sau cú điện thoại – hoặc mười mấy năm trước thưở anh và chị mới quen nhau.
Tôi không biết người đàn ông giữ bí mật mối tình đầu như thế nào.
Cuối cùng tôi bước qua cánh cửa vào nhà anh
sau hành trình lòng vòng xa xôi trên thế giới rộng lớn này – không phải để tìm anh – nhưng quả thật là
khởi bước chân ra đi tôi biết cuối cùng tôi gặp anh.
Giòng sông Iowa
Chiều chiều chim vịt kêu chiều
và bơi nhởn nhơ trên giòng sông Iowa
chiếc cầu bắc ngang sông đeo bảng áo thị:
Người chết đuối mới nhất nhảy qua cầu này đầu mùa hè.
Chiều chiều chim vịt kêu chiều
và vỗ cánh bay xuôi dòng sông Iowa
chiếc bóng rơi xuống mặt sông không chìm được
đáy sông mây trôi hoài bầu trời bàng bạc mênh mông
Chiều chiều chim vịt kêu chiều
và mịt mù tăm dạng suốt dòng sông Iowa
chiếc túi xách tay chiếc rương kéo lê trên mặt tuyết
bao giờ gặp lại – biết bao giờ hở đàn chim vịt trót thân quen?
Trong viện bảo tàng New York
Nhỏ nhẹ
dịu dàng
lời nước
hay lời đá
hay lời thiên thu
miên man
mượt mà
trong vắt
triền miên chảy
trong cõi vô cùng
Bóng lướt qua
bước chân trở lại
đứng
ngồi
lặng yên
Giá như
suốt đời
ta ngồi đây
lắng nghe
khúc hoà ca
đá và nước
Thanh thản
bình an
thấm đẫm
lòng ta
mát rượi
Vũ trụ bao la
hạnh ngộ
là duyên
chia ly
là phận
khoảnh khắc tương phùng
thiêng liêng
Rồi từ nay
trong món quà thời gian
còn lại ít ỏi
ta để dành
lòng ta
cho đá và nước
hoà ca.
Người đàn bà viết văn
Mỗi người đều có phòng ngủ và phòng làm việc riêng
nhưng Suchen và tôi dùng chung phòng tắm
Có lần chị mở cửa phòng tắm gặp tôi đang trần truồng đứng trước gương.
Xin lỗi.
Nhiều lần tôi gặp chị trong phòng tắm đang điểm trang
nhuộm tóc xoa nắn những vết nhăn. Đừng tiết lộ nhé. Bí mật đàn bà.
Chúng tôi cũng xài chung nhà bếp
Đội khi quá nửa đêm tôi vô bếp rót cho mình ly nước
gặp chị đang ngồi bên bàn với tách trà và quyển sách trong tay.
Tôi không biết
tại sao bằng cách nào từ bao giờ
người đàn ông mình ôm ấp suốt hai mươi năm trở thành
người đàn ông xa lạ dưới mái nhà mình trên giường mình
trong thân thể mình
Tôi không biết
tại sao bằng cách nào từ bao giờ
người đàn ông mình từng yêu say đắm và đánh đổi tất cả
những mong phó thác trọn cuộc đời không còn hiểu mình nữa hay chưa từng hiểu mình.
Chị đã viết quyển sách đoạt giải thưởng quốc gia Singapore về người đàn bà
chị cũng có một người đàn ông khác làm bạn trong nhiều năm sau khi ly dị
chị có hai người contrai đã trưởng thành đang du học hay lang bang ở châu Âu hay Bắc Mỹ
Chị có phong cách xã giao hoạt bát dáng người Á Đông nhỏ nhắn giọng nói thong thả phát âm rõ ràng và tiếng cười giòn thành chuỗi kết thúc bằng vài tiếng nấc nhho nhỏ nén vào trong
Buổi sáng có một chàng trai đến ngồi bằng trước cửa phòng chị
Tôi mở cửa phòng tôi lượm tờ báo hàng ngày và chào anh ta trước khi thời tiết đột ngột chuyển sang mùa đông ngày nào anh ta cũng theo chị ra công viên tập Thái cực quyền.
Sau cơn bão tuyết cỏ bị vùi lấp hết cây cũng phải dang cành khô đỡ phụ tuyết rơi suốt ngày đêm.
Chị sắp xếp hành lý đi về phương nam còn chàng trai thì không ai thấy nữa.
Xe điện ngầm ở New York
Thiên hạ ùn ùn ùn dồn lại
Đoàn xe rầm rầm rầm tới
Thiên hạ ùn ùn ùn tuôn ra
Đoàn xe rầm rầm rầm chạy
Thiên hạ ùn ùn ùn dồn lại
Đoàn xe lại rầm rầm rầm tới
Thiên hạ lại ùn ùn ùn ra vô
Tôi cũng ùn ùn ùn theo thiên hạ
Đoàn xe lại rầm rầm rầm chạy đi.
Đoàn xe rầm rầm rầm tới rồi chạy
Thiên hạ lặng im – mở ra quyển sách hay tờ báo
Người đứng người ngồi người ngủ
Thiên hạ lặng im – không thể nói năng gì trong tiếng
Đoàn xe chạy rầm rầm rầm
Thiên hạ lặng im trong đoàn xe rầm rầm rầm chạy
Đoàn xe chạy rầm rầm rầm trong đường ó6ng tối om
Những ó6ng đường sâu hun hút phía dưới
thành phố Nữu Ước – Thiên hạ lặng im
Trong đoàn xe rầm rầm rầm chạy.
Little Sài Gòn
Xin đưa tôi lên núi – đỉnh nào cao nhất
chỗ nào nhìn ra được Thái Bình Dương
Đường xe lên núi – đường ngoạn cảnh
quanh co đèo dốc chập chùng rừng thông
Xin đưa tôi lên núi – đỉnh nào cao nhất
chỗ nào nhìn ra được Thái Bình Dương
Nửa đường lên núi tuyết ngập trắng phau
bánh xe phải có xích – luật định như vậy.
Xin đưa tôi lên núi – đỉnh nào cao nhất
chỗ nào nhìn ra được Thái Bình Dương
Chót đường lên núi – bảng cấm và thanh chắn
đường đón – quá ranh giới này không an toàn
Xin đưa tôi lên núi – đỉnh nào cao nhất
chỗ nào nhìn ra được Thái Bình Dương
Mời đọc thêm những bài thơ mới làm